Home » Archives for 2025
Chiếc Cồng Tổ Truyền
13:55:00 |
Chương 1: Tiếng Cồng Trong Đêm
Lan sinh ra ở một vùng quê nghèo miền núi, nơi tiếng cồng ngân vang trong mỗi lễ hội làng. Gia đình cô chẳng có gì ngoài chiếc cồng tổ truyền – linh hồn của dòng họ. Người già vẫn nhắc:
“Ai giữ được cồng, giữ được gốc rễ. Ai đánh mất cồng, đánh mất chính mình.”
Cha mất sớm, mẹ bệnh tật, Lan lớn lên trong thiếu thốn nhưng luôn mơ về một cuộc sống đủ đầy. Khi mẹ qua đời, chiếc cồng trở thành tài sản duy nhất cô mang theo lên thành phố. Đêm đầu tiên ở căn phòng trọ chật hẹp, Lan treo chiếc cồng lên tường, như một lời nhắc về quê hương và danh dự.
Chương 2: Những Ngày Chật Vật
Thành phố không dễ dàng. Lan làm đủ nghề: phục vụ quán ăn, bán hàng rong, rồi nhân viên văn phòng. Mỗi lần thất bại, cô lại nhìn chiếc cồng, nghe như tiếng vọng của cha: “Đừng bao giờ bán đi, con nhé.”
Nhưng cuộc sống khắc nghiệt, những lời mời gọi đổi đời cứ vây quanh. Lan mở một quán cà phê nhỏ bằng số tiền vay mượn, nhưng khách thưa thớt, nợ chồng chất. Đêm nào cô cũng ngồi một mình, nhìn chiếc cồng treo trên tường, lòng trĩu nặng.
Chương 3: Bước Ngoặt Định Mệnh
Một ngày, ông Minh – giám đốc một công ty lớn – bước vào quán. Ông ta lịch lãm, quyền lực, và nhanh chóng để ý đến Lan. Sau vài lần gặp, ông Minh ngỏ lời:
“Em sẽ có tất cả… nhưng phải chấp nhận làm người thứ ba. Không danh phận. Không con cái.”
Lan im lặng rất lâu. Trong đầu cô vang lên tiếng cồng, nhưng rồi cô gật đầu. Đêm đó, Lan tháo chiếc cồng khỏi tường, đem đi bán. Số tiền ấy trở thành vốn làm ăn, và từ đó, cuộc đời cô đổi khác.
Chương 4: Ánh Hào Quang Và Bóng Tối
Lan được ông Minh nâng đỡ, trở thành quản lý dự án, rồi giám đốc điều hành. Tiền bạc, xe sang, nhà đẹp, những bữa tiệc xa hoa… tất cả đến như giấc mơ.
Nhưng bóng tối cũng bắt đầu bao trùm: mỗi lần nhìn vào gương, Lan thấy một người phụ nữ thành đạt nhưng không có quyền yêu, không có quyền làm mẹ. Những đêm dài, tiếng cồng trong ký ức lại vang lên, lạnh lẽo.
Chương 5: Những Vết Nứt Không Thể Vá
Ông Minh già đi, tình cảm phai nhạt, và ông ta tìm một người trẻ hơn. Lan bị gạt ra khỏi cuộc chơi, không danh phận, không con cái, không còn chỗ dựa.
Một dự án lớn thất bại, kéo theo khoản nợ khổng lồ. Đối tác quay lưng, nhân viên phản bội, bạn bè xa lánh. Lan tìm đến những thú vui xa hoa để quên đi, nhưng càng chạy trốn, tiếng cồng càng vang vọng.
Chương 6: Lời Nguyền Hiện Hình
Lan bắt đầu suy sụp tinh thần. Những giấc mơ về tiếng cồng trở nên ám ảnh. Cô thấy mình lạc giữa núi rừng, tiếng cồng vang lên từ xa, mỗi bước chân như kéo cô xuống vực sâu.
Trong thực tại, bệnh tật ập đến. Lan mắc ung thư, cơ thể suy kiệt. Tiền bạc không cứu được sự cô đơn. Những người từng vây quanh cô giờ biến mất. Cô nhận ra: mọi thứ cô có được đều dựa trên sự đánh đổi – đánh đổi chiếc cồng, đánh đổi danh dự, đánh đổi quyền làm mẹ.
Chương 7: Tiếng Cồng Cuối Cùng
Một đêm, Lan mơ thấy mình trở về làng, nơi lễ hội đang diễn ra. Tiếng chiêng, tiếng cồng ngân vang, nhưng không ai nhìn cô. Cô chạy đến tìm chiếc cồng tổ truyền, nhưng chỉ thấy một khoảng trống lạnh lẽo.
Lan quỳ xuống, nước mắt hòa vào đất. Tiếng cồng vang lên lần cuối, như một lời nguyền:
“Đổi danh dự lấy tiền, cuối cùng chỉ còn lại sự trả giá.”
Lan nhắm mắt, hơi thở cuối cùng tan vào khoảng không. Không ai đưa tiễn. Chỉ có tiếng cồng trong ký ức – âm thanh của một cuộc đời đánh đổi.
Tự do
09:49:00 |
Anh tên An. Chú chó anh nuôi tên Mun. Mun là một con chó nhỏ, lông vàng, mắt đen láy, được An mang về từ một tiệm bán thú cưng sang trọng. An yêu Mun vô cùng.
Mỗi sáng, An đong đầy bát thức ăn nhập khẩu chất lượng cao cho Mun. Anh tự tay chải bộ lông mượt mà của nó, mua cho nó những chiếc áo ấm đẹp đẽ nhất. Mun có một chiếc giường êm ái, đầy đủ đồ chơi đắt tiền trong căn phòng riêng được lắp điều hòa mát mẻ. Cuộc sống của Mun là niềm mơ ước của nhiều con chó khác, thậm chí là của nhiều người.
An luôn lo lắng Mun sẽ buồn. Anh sợ nó thiếu thốn, sợ nó cô đơn. Anh dành hết tâm trí để biến Mun thành chú chó hạnh phúc nhất thế giới. Anh thường nói với Mun bằng giọng dịu dàng: "Mày là báu vật của tao, Mun. Mày phải luôn ở đây, an toàn, sạch sẽ, vui vẻ."
Nhưng An không bao giờ mở cửa. Căn hộ của anh là tầng 20, ban công lưới thép kiên cố. Mỗi lần An dắt Mun đi dạo, nó luôn bị giữ chặt bằng một chiếc dây xích da sang trọng. Mun chạy được vài bước, An lại kéo lại, sợ nó dính bẩn, sợ nó chạy lạc, sợ nó bị xe cán. Mun nhìn những con chó hoang chạy lăng xăng trên vỉa hè với ánh mắt khao khát.
Sự lo lắng của An dần trở thành một sự kiểm soát ngột ngạt. Anh muốn Mun là của riêng anh, hoàn hảo và không tì vết.
Một buổi chiều, An đang mải mê quay video Mun đang ăn để đăng lên mạng xã hội, anh lại gần định chỉnh lại tư thế của nó. Mun, lần đầu tiên, gầm gừ một tiếng khẽ. An phớt lờ, vẫn đưa tay ra.
Chỉ trong một tích tắc, Mun chồm lên. Hàm răng sắc nhọn của nó cắm phập vào cánh tay An. Máu tuôn ra. An choáng váng vì đau đớn và bàng hoàng vì sự phản bội.
"Mày... mày cắn tao sao?" An lắp bắp.
Mun không gầm gừ nữa. Nó nhìn thẳng vào mắt An, ánh mắt không còn sự đáng yêu thường ngày, mà là một sự lạnh lùng, dứt khoát. Rồi nó quay đầu, lao về phía cửa chính.
An chưa kịp hoàn hồn, Mun đã dùng hết sức lực và sự lanh lẹ của mình, luồn qua chân An, chạy vọt ra ngoài. Cánh cửa bị An quên khóa chỉ hé mở.
An gọi với theo trong vô vọng, cánh tay rỉ máu: "Mun! Quay lại! Mày sẽ không sống nổi ngoài đó đâu!"
Mấy tuần sau, vết thương trên tay An đã lành, nhưng vết thương lòng thì không. Anh tìm Mun khắp nơi nhưng vô vọng.
Một chiều mưa lất phất, An đang lái xe về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Anh dừng đèn đỏ ở một góc phố cũ kỹ, đèn đường lờ mờ.
Anh nhìn ra vệ đường và sững sờ.
Dưới mái hiên bẩn thỉu của một cửa hàng tạp hóa đã đóng cửa, Mun đang ở đó.
Nhưng nó không còn là Mun sạch sẽ, thơm tho ngày nào. Bộ lông vàng của nó xơ xác, lấm lem bùn đất. Trên tai nó có một vết rách cũ. Nó đang gặm... một cục phân của người. Thức ăn của nó là thứ bẩn thỉu nhất mà An từng thấy.
Lòng An quặn lại vì xót xa và ghê tởm. Anh bấm còi xe.
Mun ngước nhìn. Ánh mắt nó chạm vào An. Không có sự hối lỗi, không có sự sợ hãi. Chỉ là một cái nhìn bình thản.
Ngay lúc đó, một con chó hoang to lớn, lông đen xù xì, bước ra từ bóng tối. Nó khịt mũi, liếm láp cổ Mun. Mun quay sang con chó đen, lắc lư cái đuôi xơ xác đầy vẻ quyến luyến. Chúng bắt đầu giao phối ngay bên lề đường, dưới ánh đèn mờ ảo, không chút che giấu, giữa tiếng xe cộ ồn ào.
An nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào lên một cơn giận dữ, thất vọng và thương hại. "Đồ chó ngu ngốc! Mày bỏ tất cả để làm cái trò này sao? Mày vui vẻ với những thứ bẩn thỉu đó sao?"
Đèn xanh bật lên. An đạp ga.
Khi chiếc xe lăn bánh, An liếc nhìn qua gương chiếu hậu lần cuối.
Mun vẫn đang ở đó, với bạn tình của nó, trên vỉa hè lầy lội.
Nhưng điều khiến An sững sờ là... Mun đang cười.
Không phải nụ cười giả tạo khi nó được chụp ảnh, mà là một nụ cười của sự hoan hỉ, của sự thỏa mãn. Khuôn mặt lấm lem của nó rạng rỡ. Đôi mắt đen láy, ngày nào còn nhìn An đầy khao khát qua song sắt ban công, giờ đây chứa đầy sự tự do phóng khoáng, vô biên.
Mun đã chọn. Nó chọn một chiếc giường lạnh lẽo, những bữa ăn kinh tởm, sự nguy hiểm rình rập, và cả sự giao phối bản năng vô liêm sỉ, thay vì chiếc đệm êm ái và những bữa ăn cao cấp của An.
Vì tất cả những điều đó đi kèm với một thứ duy nhất mà An đã không bao giờ cho nó:
Tự do.
Mun đã tự mua cho mình tự do bằng chính sự phản bội, và nó đang sống trong sự lựa chọn của mình, hạnh phúc hơn bao giờ hết.





