Home » Archives for 2013
Cha nào con nấy
03:21:00 |
Tôm đi học muộn, bèn lẻn vào lớp nhưng không may bị cô giáo phát hiện: “Tôm, sao em cứ phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!”.
Tôm vâng lời, xin lỗi cô giáo trước rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại.
Một lúc sau bỗng… “rầm” một tiếng lớn. Tôm đã dùng chân đạp tung cánh cửa và loạng choạng đi vào, chỉ tay vào mặt cô giáo, giọng lè nhè:
- Con mụ kia, lại không mở cửa cho ông à?
Mười hai bến nước là gì ?
01:35:00 |
Người xưa nói "Thân gái mười hai bến nước" vậy mười hai bến nước là gì ?
Đây là một vấn đề về tư tưởng, quan niệm nên tôi chỉ đưa ra một số thông tin mình thu thập được, không tự cho là đúng và đủ, chỉ là tài liệu để những ai quan tâm về vấn đề này tham khảo.
1.Mười hai bến nước là để chỉ 12 tuổi, tương ứng với 12 con giáp: là tuổi của người đàn ông.
Tý, sửu, dần, mão, thìn, tỵ, ngọ, mùi, thân, dậu, tuất hợi.
2. mười hai bến nước là để chỉ 12 tầng lớp xã hội xưa.
-Công, hầu, khanh, tướng( quận công, hầu tước, quan văn,quan võ) là những tầng lớp sang trọng nhất trong xã hội xưa.
Đọc Thêm…
Đây là một vấn đề về tư tưởng, quan niệm nên tôi chỉ đưa ra một số thông tin mình thu thập được, không tự cho là đúng và đủ, chỉ là tài liệu để những ai quan tâm về vấn đề này tham khảo.
1.Mười hai bến nước là để chỉ 12 tuổi, tương ứng với 12 con giáp: là tuổi của người đàn ông.
Tý, sửu, dần, mão, thìn, tỵ, ngọ, mùi, thân, dậu, tuất hợi.
2. mười hai bến nước là để chỉ 12 tầng lớp xã hội xưa.
-Công, hầu, khanh, tướng( quận công, hầu tước, quan văn,quan võ) là những tầng lớp sang trọng nhất trong xã hội xưa.
-Sĩ, nông, công, thương( học trò, làm ruộng, làm thợ, đi buôn)
-Ngư, tiều, canh, mục ( người câu cá, người hái củi,người cày thuê, người chăn trâu)
3. Một quan niệm khác về 12 nghề
-Sĩ, nông, công, thương
-Sĩ, nông, công, thương
-Nho, y, lý, bốc(nhà nho, )
-ngư, tiều, canh, mục
4.Cách giải thích khác như 12 Cung trong Tử Vi: cung Mệnh, cung Phụ Mẫu, cung Phúc Đức, cung Điền Trạch, cung Quan Lộc, cung Nô Bộc, cung Thiên Di, cung Tật Ách, cung Tài Lộc, cung Tử Tức, Cung Phu Thê, và cung Huynh Đệ.
5.12 tháng đi lấy chồng của người con gái, tương ứng với mùa nước lên nước xuống. và người ta lấy chồng tránh mùa nước cạn.
6.Hoặc có người nói con số 12 thực ra chỉ là nói cho có vần: Người ta nói thân gái mười hai bến nước chỉ là nói cho có vần, các cách giải thích được đưa ra sau đó, chỉ là cách cố tìm cho đủ mười hai loại đàn ông trong xã hội mà áp vào câu nói này.
Làm thân con gái mười hai bến nước
Biết bến nào đục bến nào trong
May ra thì lấy được vàng
Không may thì vớ được gang với chì
May ra thì lấy được vàng
Không may thì vớ được gang với chì
Qua đây cũng cho thấy đây là một quan niệm đã lỗi thời khi mà người phụ nữ hoàn toàn phụ thuộc vào chồng, đục trong, sang hèn hoàn toàn phụ thuộc và may nhờ rủi chịu, khi mà việc lấy ai cũng không phải do mình quyết định, mà việc này lại là do bố mẹ quyết định. Vào cái thời mà người phụ nữ phải cam chịu như câu "Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó".
đưa người sang sông
00:18:00 |Đã từng sâu đậm nghĩa tình,
Đã từng lặng lẽ một mình đợi trông.
Tiếng đàn gieo nốt hư không,
Trút bao tâm sự vào lòng đêm thâu.
Hôm nay sáo đã qua cầu,
Tình xưa khép lại, hai đầu người dưng.
Đã từng lặng lẽ một mình đợi trông.
Tiếng đàn gieo nốt hư không,
Trút bao tâm sự vào lòng đêm thâu.
Hôm nay sáo đã qua cầu,
Tình xưa khép lại, hai đầu người dưng.
thầy giáo giảng bài
11:58:00 |
Trong giờ sinh học, thầy giáo đang giảng bài thì có hứng và ra 1 vế đối : “Con bò cạp cạp con bò cạp, cạp đúng chỗ bò mà bò đúng chỗ cạp”. Một học sinh ấp úng, thầy mời đứng dậy, cậu học trò đối : “Thầy sinh vật vật cô sinh vật, vật đúng chỗ sinh mà sinh đúng chỗ vật”. Một học trò khác : “Anh tiểu thương thương chị tiểu thương, thương đúng chỗ tiểu mà tiểu đúng chỗ thương” Anh học trò khác thêm vào chút xíu: "Anh cà phê cà chị cà phê, cà đúng chỗ phê mà phê đúng chỗ cà “Lệ Quân Vương
11:57:00 |
Có những lúc tôi buồn muốn khóc,
Sao lệ buồn chảy ngược vào trong ?
Nam nhi sống ở trên đời,
Ai cũng mong được xưng cô xưng quả ?
Dẫu hậu cung trăm ngàn mỹ nữ,
Vẫn Không một bóng tri âm tri kỷ
Lệ quân vương khóc thầm ai biết ?
Chốn vàng son cô độc một anh tài !
Hỏi đáp tại tòa án
11:53:00 |
Sau đây là những đoạn hội thoại được ghi chép tại tòa án, chính xác đến từng chữ.
Hỏi: Loại thuốc này có ảnh hưởng đến trí nhớ của bà không?
Đáp: Có.
Hỏi: Ảnh hưởng như thế nào?
Đáp: Nó làm tôi trở nên hay quên.
Hỏi: Bà quên những gì? Hãy kể ra một trường hợp!
------ * * * ------
Hỏi: Hãy cho biết ngày sinh của bà!
Đáp: Ngày 30 tháng 12
Hỏi: Năm nào?
Đáp: Năm nào cũng vậy.
------ * * * ------
Hỏi: Người con trai sống với ông năm nay bao nhiêu tuổi?
Đáp: Tôi không nhớ rõ. Khoảng 38 hoặc 35 gì đó.
Hỏi: Anh ta sống chung với ông bao nhiêu năm rồi?
Đáp: 45 năm.
------ * * * ------
Hỏi: Tai nạn xảy ra ở đâu?
Đáp: Gần cây số 499.
Hỏi: Thế cây số 499 ở đâu?
Đáp: Ở giữa cây số 498 và cây số 500.
------ * * * ------
Hỏi: Hãy cho tòa biết câu đầu tiên chồng cô nói với cô khi thức giấc, buổi sáng hôm xảy ra án mạng?
Đáp: Anh ấy hỏi: "Anh đang ở đâu thế này, Cathy?"
Hỏi: Tại sao điều đó lại làm cô nổi giận?
Đáp: Tên tôi là Susan.
------ * * * ------
Hỏi: Sĩ quan cảnh sát hãy cho tòa biết, khi anh dừng xe của người phạm luật, anh có nháy đèn xanh đỏ không?
Đáp: Có
Hỏi: Cô ta nói gì khi ra khỏi xe?
Đáp: Cô ta nói: "Tôi đang ở sàn nhảy nào thế này?".
------ * * * ------
Hỏi: Ông có mặt ở đó khi người ta chụp ảnh ông không?
------ * * * ------
Hỏi: Thế nghĩa là, thời điểm đứa bé thụ thai là ngày 8 tháng 8?
Đáp: Vâng.
Hỏi: Cô làm gì vào lúc đó?
------ * * * ------
Hỏi: Cô ta có 3 đứa con, phải không?
Đáp: Vâng.
Hỏi: Trong đó, có bao nhiêu bé trai?
Đáp: Không ai cả.
Hỏi: Thế có bé gái nào không?
------ * * * ------
Hỏi: Ông nói rằng chiếc cầu thang đó dẫn xuống tầng hầm?
Đáp: Vâng.
Hỏi: Và nó cũng dẫn lên trên nữa chứ?
------ * * * ------
Hỏi: Hãy tả lại nhân dạng của người đó.
Đáp: Anh ta là một người tầm thước và để râu.
Hỏi: Người đó là đàn ông hay phụ nữ?
------ * * * ------
Hỏi: Bác sĩ pháp y! Hãy cho biết, ông đã tiến hành khám nghiệm tử thi trên bao nhiêu xác chết rồi?
Đáp: Tất cả những ca khám nghiệm tôi đều thực hiện trên xác chết.
Đọc Thêm…
Hỏi: Loại thuốc này có ảnh hưởng đến trí nhớ của bà không?
Đáp: Có.
Hỏi: Ảnh hưởng như thế nào?
Đáp: Nó làm tôi trở nên hay quên.
Hỏi: Bà quên những gì? Hãy kể ra một trường hợp!
------ * * * ------
Hỏi: Hãy cho biết ngày sinh của bà!
Đáp: Ngày 30 tháng 12
Hỏi: Năm nào?
Đáp: Năm nào cũng vậy.
------ * * * ------
Hỏi: Người con trai sống với ông năm nay bao nhiêu tuổi?
Đáp: Tôi không nhớ rõ. Khoảng 38 hoặc 35 gì đó.
Hỏi: Anh ta sống chung với ông bao nhiêu năm rồi?
Đáp: 45 năm.
------ * * * ------
Hỏi: Tai nạn xảy ra ở đâu?
Đáp: Gần cây số 499.
Hỏi: Thế cây số 499 ở đâu?
Đáp: Ở giữa cây số 498 và cây số 500.
------ * * * ------
Hỏi: Hãy cho tòa biết câu đầu tiên chồng cô nói với cô khi thức giấc, buổi sáng hôm xảy ra án mạng?
Đáp: Anh ấy hỏi: "Anh đang ở đâu thế này, Cathy?"
Hỏi: Tại sao điều đó lại làm cô nổi giận?
Đáp: Tên tôi là Susan.
------ * * * ------
Hỏi: Sĩ quan cảnh sát hãy cho tòa biết, khi anh dừng xe của người phạm luật, anh có nháy đèn xanh đỏ không?
Đáp: Có
Hỏi: Cô ta nói gì khi ra khỏi xe?
Đáp: Cô ta nói: "Tôi đang ở sàn nhảy nào thế này?".
------ * * * ------
Hỏi: Ông có mặt ở đó khi người ta chụp ảnh ông không?
------ * * * ------
Hỏi: Thế nghĩa là, thời điểm đứa bé thụ thai là ngày 8 tháng 8?
Đáp: Vâng.
Hỏi: Cô làm gì vào lúc đó?
------ * * * ------
Hỏi: Cô ta có 3 đứa con, phải không?
Đáp: Vâng.
Hỏi: Trong đó, có bao nhiêu bé trai?
Đáp: Không ai cả.
Hỏi: Thế có bé gái nào không?
------ * * * ------
Hỏi: Ông nói rằng chiếc cầu thang đó dẫn xuống tầng hầm?
Đáp: Vâng.
Hỏi: Và nó cũng dẫn lên trên nữa chứ?
------ * * * ------
Hỏi: Hãy tả lại nhân dạng của người đó.
Đáp: Anh ta là một người tầm thước và để râu.
Hỏi: Người đó là đàn ông hay phụ nữ?
------ * * * ------
Hỏi: Bác sĩ pháp y! Hãy cho biết, ông đã tiến hành khám nghiệm tử thi trên bao nhiêu xác chết rồi?
Đáp: Tất cả những ca khám nghiệm tôi đều thực hiện trên xác chết.
Cây khế ven đường
11:51:00 |
Cu Tý là thủ lĩnh đám bạn nhóc tỳ, tính rất ưa suy gẫm. Ngày nọ, Tý và đám bạn đi đến làng nọ nô đùa, phát hiện ven đường có một cây khế. Trên cây trái chín đầy cành, xum xuê mọng nước chiếu sắc vàng óng. Lũ trẻ vừa nhìn thấy, xúm nhau chỉ chỏ kêu to, cuống quýt chạy quanh cây, chỉ có cu Tý đứng im, vẻ trầm ngâm, không chút tranh giành.
Đám nhóc tranh nhau trèo lên cây, Tèo thấy cu Tý cứ đứng ỳ ra, vội thúc: Mau trèo lên cây hái trái đi chứ! Sao đứng im như phỗng vậy? Chậm chạp quá thì không xơi được trái nào đâu nghen!
Tý lắc đầu:
- Không thèm! Cây khế này vừa chua vừa khó nuốt!
- Lũ nhóc hí hửng hái trái bỏ vào miệng nhai nhưng lập tức phun ra hết và kêu oai oái cùng nhăn nhó chùi miệng.
Khế đúng là chua lè, không những chua mà còn chát. Lúc này chúng mới ngẩn người, hỏi cu Tý:
- Sao mày tài thế? Chưa ăn mà đã biết là khế không ngon?
- Tý cười:
- Có gì khó hiểu đâu? Trái to xum xuê trĩu cành, nằm lồ lộ trên cây ven đường, trông hấp dẫn vậy mà còn nguyên, tức là không ai dám động đến, mà không người động đến thì là khó nuốt chứ sao!
(Theo Truyện cổ Việt Nam)
Đời là bể khổ, tình là dây oan. vậy tại sao ta lại...cố tình nếm và thử trái khế vừa chua vừa chát đó rồi mới nhận ra ?
Đọc Thêm…
Đám nhóc tranh nhau trèo lên cây, Tèo thấy cu Tý cứ đứng ỳ ra, vội thúc: Mau trèo lên cây hái trái đi chứ! Sao đứng im như phỗng vậy? Chậm chạp quá thì không xơi được trái nào đâu nghen!
Tý lắc đầu:
- Không thèm! Cây khế này vừa chua vừa khó nuốt!
- Lũ nhóc hí hửng hái trái bỏ vào miệng nhai nhưng lập tức phun ra hết và kêu oai oái cùng nhăn nhó chùi miệng.
Khế đúng là chua lè, không những chua mà còn chát. Lúc này chúng mới ngẩn người, hỏi cu Tý:
- Sao mày tài thế? Chưa ăn mà đã biết là khế không ngon?
- Tý cười:
- Có gì khó hiểu đâu? Trái to xum xuê trĩu cành, nằm lồ lộ trên cây ven đường, trông hấp dẫn vậy mà còn nguyên, tức là không ai dám động đến, mà không người động đến thì là khó nuốt chứ sao!
(Theo Truyện cổ Việt Nam)
Đời là bể khổ, tình là dây oan. vậy tại sao ta lại...cố tình nếm và thử trái khế vừa chua vừa chát đó rồi mới nhận ra ?
Kẹo
11:49:00 |
Kẹo, ơi kẹo có biết chăng
Ăn xong đi ngủ, sún răng mất rồi...
Kẹo cười: tại bạn đấy thôi
Chứ không phải lỗi tại tôi ngọt ngào.
KHÔNG NGỜ
11:43:00 |
Hơn một năm nay học lớp sau đại học ở Hà Nội, hầu như tháng nào tôi cũng về Vinh thăm nhà. Vậy mà lần này do bận chuyện bảo vệ luận văn, tôi xa vợ con đã hơn hai tháng. Ngồi trên chuyến tàu đêm tôi đếm từng khắc từng giây, chỉ mong tàu về đúng 5 giờ sáng theo lịch. Tôi sẽ đi xe ôm về mất 15 phút nữa. Sau đó tự mở cửa, rón rén đi qua phòng ngoài, nơi thằng con trai 8 tuổi đang ngủ. Tôi sẽ chui vào chăn, ôm chầm lấy tấm thân nóng bỏng của vợ…Chao ôi, mới biết thời gian trôi lâu vì sự chờ đợi!
Rồi tàu cũng về đúng giờ. Trả tiền xe ôm xong, tôi lao lên tầng 4. Nhưng cửa nhà tôi lại khoá. Tôi như quả bóng xì hơi. Thôi thì phải xuống bà ngoại vậy, chắc là ngày nghỉ mẹ con về đó. Dù không đạt được như kế hoạch của mình thì hi vọng tiếp tục ôm nàng trong chăn vẫn còn. Tôi lại vội vàng bắt xe ôm đi tiếp.
- Con về đấy à? Sao không liên lạc gì với nhau? Vợ con lại ra thăm con vào chuyến xe tốc hành sớm nhất sáng nay rồi. Mẹ vừa đưa nó ra bến xe về. - Mẹ vợ tôi đang quét sân dội tiếp nước lạnh vào tôi.
Thật là hết chỗ nói. Vậy là để dành cho nàng sự bất ngờ, tôi đã không báo trước. Hậu quả là thế này đây. Mà nàng cũng muốn dành sự bất ngờ cho tôi? Ôi vợ yêu của anh – dù chán nản tôi vẫn thầm kêu tên nàng kiêu hãnh.
Lại vội vàng ra đường. Tôi vớ ngay được tắc xi đuổi theo. Dù dục tài xế phóng nhanh, phải mất gần trăm cây số thì chiếc xe đi Hà Nội biển số 31-32 mới hiện ra. Kia rồi, vợ tôi mặc áo màu tím ngồi ngay sau ghế lái xe ngay cạnh cửa sổ. Tôi giục lái xe nháy đèn báo hiệu vẫy cho xe khách dừng lại. Xe tôi vượt lên. Tất cả hành khách trong xe đều hiếu kì nhìn ra…
Tôi nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng mặt tôi vội méo xệch – ló ra từ cửa sổ xe là gương mặt thằng người yêu cũ của vợ tôi. Hắn ngồi cạnh nàng.
Đọc Thêm…
Rồi tàu cũng về đúng giờ. Trả tiền xe ôm xong, tôi lao lên tầng 4. Nhưng cửa nhà tôi lại khoá. Tôi như quả bóng xì hơi. Thôi thì phải xuống bà ngoại vậy, chắc là ngày nghỉ mẹ con về đó. Dù không đạt được như kế hoạch của mình thì hi vọng tiếp tục ôm nàng trong chăn vẫn còn. Tôi lại vội vàng bắt xe ôm đi tiếp.
- Con về đấy à? Sao không liên lạc gì với nhau? Vợ con lại ra thăm con vào chuyến xe tốc hành sớm nhất sáng nay rồi. Mẹ vừa đưa nó ra bến xe về. - Mẹ vợ tôi đang quét sân dội tiếp nước lạnh vào tôi.
Thật là hết chỗ nói. Vậy là để dành cho nàng sự bất ngờ, tôi đã không báo trước. Hậu quả là thế này đây. Mà nàng cũng muốn dành sự bất ngờ cho tôi? Ôi vợ yêu của anh – dù chán nản tôi vẫn thầm kêu tên nàng kiêu hãnh.
Lại vội vàng ra đường. Tôi vớ ngay được tắc xi đuổi theo. Dù dục tài xế phóng nhanh, phải mất gần trăm cây số thì chiếc xe đi Hà Nội biển số 31-32 mới hiện ra. Kia rồi, vợ tôi mặc áo màu tím ngồi ngay sau ghế lái xe ngay cạnh cửa sổ. Tôi giục lái xe nháy đèn báo hiệu vẫy cho xe khách dừng lại. Xe tôi vượt lên. Tất cả hành khách trong xe đều hiếu kì nhìn ra…
Tôi nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng mặt tôi vội méo xệch – ló ra từ cửa sổ xe là gương mặt thằng người yêu cũ của vợ tôi. Hắn ngồi cạnh nàng.
Xuất xứ ba bài thơ thời niên thiếu của Bác Hồ
13:48:00 |
Tháng 6 năm 1950, nhân chuyến công tác nhà văn Sơn Tùng may mắn được cụ Nguyễn Sinh Khiêm - anh ruột Bác Hồ rút trong cặp quyển “ Tất Đạt tự ngôn” tặng nhà văn. Sau đó ít tháng, cụ Khiêm qua đời. Trong cuốn sách cụ tặng có ghi ba bài thơ về thời niên thiếu của Bác Hồ.
Sơn Tùng kể : “ Ba bài thơ này hấp dẫn tôi. Thời đó tôi là một thanh niên học sinh đi hoạt động “ Đoàn thanh niên cứu quốc”. Cụ đưa cho tôi đọc. Bài thơ hay quá. Thấy tôi ngỡ ngàng không tin, cụ bảo:
- Cháu là người có tấm lòng muốn tìm hiểu gia đình bác thì bác đưa cho cháu tập ghi chép này, thấy có ích thì cháu dùng, bằng không thì đốt đi đừng giao nó cho ai vì trong này, bác ghi nhiều cái không tiện nói ra.
Mở tập sách, tôi thấy ba bài thơ đó là: trên đèo Ngang hai bài sáng tác năm 1895, còn bài “ Ba ông phỗng” sáng tác năm 1903. Theo lời kể cụ cả Khiêm thì năm 1895, gia đình cụ quyết định vào Huế không phải là làm ăn sinh sống mà muốn cho anh em cụ vào đó để học- cha cụ vào đó để làm bạn với các nhà khoa bảng ở kinh đô. Các ông quan thời đó đều là tiến sĩ, hoàng giáp ít ra là cử nhân. Đúng là ông vào Huế để tạo ra được một chiếu văn. Các ông quan trong triều thường đến bình văn, bình thơ cùng các cụ đồ ở kinh đô.
Chuyến đi vào Huế năm đó hết sức vất vả. Mọi người phải đi bằng dép mo cau, một lúc rách là thay đôi khác. Bé Tất Thành lúc đó mới năm tuổi được bố cõng trên lưng. Trên cao, bé quan sát hỏi hết chuyện này đến chuyện khác còn Nguyễn Sinh Khiêm chẳng thấy vui bởi chân bị rộp. Đến đoạn đường bằng, bé Thành chạy tung tăng hỏi nhiều thứ.
Lúc đến chân Đèo Ngang, đường sát biển hơn không như bây giờ. Đến chân đèo có bãi cỏ bằng phẳng, bà Loan đặt gánh xuống, cụ Sắc xếp ô lại bảo:
- Hãy nghỉ lại ăn cơm rồi vượt đèo.
Bé Thành hỏi cha:
- Thưa cha, cái gì mà lại ngoằn nghoèo như rứa?
Cụ Sắc giải thích: - Đó là con đường mòn vắt qua đèo, tý nữa ta phải đi qua đó. Bé Thành ứng khẩu đọc bài thơ. Sau này cụ Khiêm ghi lại trong “ Tất Đạt tự ngôn”. Bài thơ như sau:
Núi cõng con đường mòn
Cha thì cõng theo con
Núi nằm ì một chỗ
Cha đi cúi lom khom
Đường bám lì lưng núi
Con tập chạy lon ton
Cha siêng hơn hòn núi
Con đường lười hơn con
Trong bài thơ này, cái gì thuộc về thiên nhiên là tĩnh, cái gì thuộc về con người là động. “ Núi cõng con đường mòn”, “ Đường bám lì lưng núi” là tĩnh. “ Cha thì cõng theo con” , “ Con tập chạy lon ton” là động. Thơ hay bởi cái thần. Lời ngộ nghĩnh của đứa bé điều đó dễ hiểu. Đó là vấn đề tư tưởng, tầm nhìn này hơi khác lạ.
Trở lại câu chuyện về chuyến đi. Anh cả Khiêm thì rộp chân, nhăn nhó còn bé Thành thì chạy nhảy, hỏi cha nhiều chuyện.
- Cái gì kia sao lại rộng thế tựa như chiếc ao lớn hở cha?
Cụ Sắc giải thích:
- Không phải là ao đâu con ạ! Đó là biển đấy!
Lúc đó đứng trên Đèo Ngang là nhìn thấy biển. ở đây đi xuống là đến Ròn - tức Cảnh Dương của Quảng Bình. Lần đầu tiên thấy biển bé Thành cứ tưởng là ao. Cụ Sắc nhắc lại là biển. Bé Thành lại hỏi:
- Cha ơi, tại sao bò lại lội trên biển?
- Không phải bò đâu con, đó là cánh buồm nâu nhờ gió đẩy nên thuyền mới chạy được trên biển đấy!
Bé Thành ứng khẩu đọc bài thơ thứ hai:
Biển là ao lớn
Thuyền là con bò
Thuyền ăn no gió
Lội trên mặt nước
Em nhìn thấy trước
Anh trông thấy sau
Ta lớn mau mau
Vượt qua ao lớn
Cụ Khiêm tâm sự với Sơn Tùng:
- Cái lẽ thường tình anh phải nhìn thấy trước chứ vì anh ra đời trước khôn hơn. Nhưng đây lại nói: “ Em nhìn thấy trước, anh trông thấy sau”. Cái khẩu khí đó thật khác người nên sau này Tất Thành đi hết nơi này đến nơi khác năm châu bốn biển còn bác cứ yên vị sống trong nước như thế này.
Cụ Khiêm nói với nhà văn Sơn Tùng năm 1950. Mãi đến năm 1980 Sơn Tùng công bố hai bài thơ trên báo Văn Nghệ số Tết. Trước khi đăng, nhà văn Nguyễn Văn Bổng - tổng biên tập báo Văn nghệ tìm đến hỏi Sơn Tùng:
- Có chính xác không anh, mới năm tuổi mà làm hai bài thơ ứng khẩu, trẻ con thì thật trẻ con nhưng thật trí tuệ.
Sơn Tùng trả lời:
- Anh cứ đăng đi, có chi tôi chịu trách nhiệm
Đến khi báo ra người đến gặp nhà văn là cụ Khương Hữu Dụng - nhà thơ Đường luật. Thơ Đường cụ rất giỏi.
- Này Sơn Tùng, mình đọc hai bài thơ hay quá, mình nghi ông có thêm chữ nào vào đấy không?
- Chết, ai lại làm cái việc này!
Cụ lại nói:
- Đọc xong, mình sợ quá. Trần Đăng Khoa nó giỏi nhưng thời nay nó khác. Nó có thông tin báo chí , truyền thanh có hệ thống, thời ta không có. Thông minh như Trần Đăng Khoa tưởng tượng tàu dừa như chiếc lược chải lên trời, qua na chín là quả na mở mắt . Tầm tư tưởng của bé Thành lớn quá
Trở lại câu chuyện về bài thơ thứ ba của Nguyễn Tất Thành, theo lời kể của cụ cả Khiêm thì cụ Nguyễn Sinh Sắc ở xóm Du Đông gần dinh cụ Thượng- sau này gọi là cụ Quận, tức là quận công Hoàng Cao Khải ở ấp Thái Hà. Hoàn cảnh bài thơ thứ ba đều do cụ Lê Thước kể lại:
.... Hôm đến dinh Hoàng Cao Khải để ăn mừng khánh thành dinh quận công có mời các quan sở tại đầu tỉnh cho đến huyện. Trên cái sân lớn, ngoài có bồn hoa. Đám trẻ con cứ nhìn qua khe hở bức tường thấy các quan ngồi uống rượu, đọc bình thơ mừng quan xây xong dinh, đặc biệt có cái bể cạn rất lớn trong đó có núi non bộ rất cao, cây si đến hàng trăm tuổi, có tượng ba ông lão nho nhỏ. Nghe các quan đọc thơ, đám học trò đứng ngoài nói to:
-Các quan làm thơ dở quá!
Nghe thế, Hoàng Trọng Phu ( con cả Hoàng Cao Khải) ra quát lủ trẻ,. Một số bỏ chạy. Nguyễn Tất Thành (13 tuổi) chạy nhưng chậm thôi. Lúc đó Hoàng Cao Khải mới can:
_ Thôi, đừng nạt các cháu, nhà mình đang có chuyện vui lớn. Các cháu đến mà đuổi đi thì dân làng người ta cười cho. Cháu nào khi nãy chê thơ bây giờ vào làm bài thơ ông thưởng.
Đám trẻ quay lại. Ông Khải nói tiếp:
- Đứa nào khi nãy chê thơ các quan bây giờ vào đọc thơ dù có dở ông cũng thưởng.
Các quan thấy đám trẻ cùng chạy ra. Nguyễn Tất Thành nhìn thấy tượng ba ông phỗng ở trên núi non bộ liền nói:
- Thưa cụ, cháu đọc bài thơ ứng khẩu này nếu có sai thì cũng đừng phạt cháu.
Ông Khải nói:
- Cháu cứ đọc đi, ông không phạt đâu. - Tất Thành đọc:
Kìa ba ông lão bé con con
Mọi người cười. “ Ba ông lão lại bé con con”, thế mới ngộ nghĩnh.
Biết có tình gì với nước non
Các quan cũng chưa thấy gì cả thì hai câu sau nghe xong không ai nói với ai, tất cả đều im lặng.
Trương mắt làm chi ngồi đó mãi
Hỏi xem non nước mất hay còn?
Hoàng Trọng Phu nói: “ Thằng này hỗn, con nhà ai đấy?” Nguyễn Tất Thành không trả lời. Lê Thước mới nói: “ đây là con cụ phó bảng Nguyễn Sinh Sắc bên Nghệ An đấy!” Hoàng Cao Khải năm đó đỗ cử nhân mà đỗ vớt. Còn Nguyễn Sinh Sắc đỗ đại khoa cùng với Ngô Đức Kế. Hoàng Cao khải mới khen: “ Hỗ phụ sinh hỗ tử” rồi chống gậy đi vào. Còn Hoàng Trọng Phu mặt hầm hầm: “ Cái tay này mà lớn lên sẽ làm loạn”.
Chuyện này, cụ Khiêm kể lại cho Sơn Tùng. Sau ngày giải phóng miền Bắc (1957),Sơn Tùng tìm gặp cụ Lê Thước , cụ Phạm Gia Cẩn để đối chiếu.
Khi có bài thơ thứ ba trong tay, nhà văn thấy hơi hướng tài thơ của cụ Tam Nguyên Yên Đỗ. Khi đó, Sơn Tùng công tác ở đại học nhân dân liền đem trao đổi với các thầy. Thời bấy giờ, người nghiên cứu thơ Nguyễn Khuyến là Xuân Diệu. Sơn Tùng đến hỏi Xuân Diệu, nhà thơ cho biết:
- Cụ Nguyễn Khuyến có bài thơ vịnh ba ông phỗng nhưng hoàn toàn khác. Cụ từng đỗ tam nguyên nhưng bất hợp tác với thực dân Pháp. Cụ chỉ nhận làm án sát Sơn Tây mấy năm rồi về nhưng sợ mang tiếng bất hợp tác nên phải nhận làm gia sư cho gia đình Hoàng Cao Khải ở ấp Thái Hà. Hoàng Cao Khải cũng muốn mời ông Tam Nguyên về dạy học cho gia đình mình thì cũng sang. Cụ ở trong nhà ấy một thời gian thì cũng yên tâm, sau đó về đất Bình Lục( Hà Nam) của mình cũng đỡ bị theo dõi. Bấy giờ, Hoàng Cao Khải muốn có bài thơ tức cảnh của cụ Nguyễn Khuyến để làm kỉ niệm cũng là cái sang được cụ Tam Nguyên tặng thơ:
Ông đứng làm chi đó hỡi ông
Trơ trơ như đá vững như đồng
Đêm ngày gìn giữ cho ai vậy
Non nước đầy vơi có biết không?
Cũng bốn câu, cũng ba ông phỗng, vì cái núi non bộ ngoài này với trong kia cùng một mẫu hình làm ra.
Sau khi đối chiếu hai bài thơ đó thì thấy được sự khác nhau của hai con người. Cụ Tam Nguyên có cái nỗi đau mất nước nhưng đành chịu bất lực “Trơ trơ như đá vững như đồng”. - Cái thế lực thực dân lúc đó như cái trụ đá cao lớn trước sự tồn tại, sự bền vững xây trước dinh Hoàng Cao Khải. Còn Nguyễn Tất Thành thì đặt:
Kìa ba ông lão bé con con
Biết có tình gì với nước non
Trương mắt làm chi ngồi đó mãi
Hỏi xem non nước mất hay còn?
Là rất khác, nó có khí thế “ Trương mắt làm chi ngồi đó mãi. Hỏi xem non nước mất hay còn”
Ba bài thơ ứng khẩu của Bác Hồ thời niên thiếu sáng tác trong hai hoàn cảnh khác nhau đều có chung một khẩu khí, một nhân cách mà hiếm người có được. Sau này, Bác ra đi tìm đường cứu nước, cứu dân tộc ra khỏi ách nô lệ là đã ( vượt qua ao lớn) để mang lại độc lập tự do cho dân tộc. Phải chăng tầm tư tưởng đó khởi nguồn từ ba bài thơ nói trên của người.
Nguyễn Thanh Hiển
( Sưu tầm và giới thiệu)
Diễn Viên Nổi Tiếng
08:10:00 |Một diễn viên nổi tiếng đang đi trên tàu hỏa bị hai phụ nữ có tuổi nhận ra và bị họ quấy rầy bằng đủ thứ chuyện tào lao. Người diễn viên không biết làm cách nào chấm dứt được những cuộc chuyện trò thao thao ngán ngẩm của họ.
Lát sau đoàn tàu chui vào đường hầm, nhưng đèn trong tàu không bật. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, người diễn viên áp lưng bàn tay lên miệng hôn một cái thật kêu. Khi đoàn tàu ra ngoài trời sáng, cả hai người phụ nữ nhìn nhau trong im lặng lạnh lùng.h lùng.
Chuyện con gà mái
16:24:00 |
Có một ông chủ trại gà, nuôi được một con gà mái đẻ rất nhiều trứng, ngày nào nó cũng không quên đẻ trứng cho ông chủ, mà trứng của nó lại lớn hơn trứng của những con gà khác trong đàn, cả đời nuôi gà ông chủ chưa bao giờ nuôi được con gà tốt như thế. Giúp ông chủ không những có trứng để ăn mà còn thừa ra để bán, ông chủ rất cưng chiều con gà, nên trong đàn gà mà ông nuôi, con nào đánh nhau với con gà này thì ngay lập tức bị ông chủ bắt nhốt vào lồng không cho ra ngoài, hoặc đem bán, thậm chí là bị giết thịt ăn.
Con gà cũng được ưu tiên hơn trong mọi khoản ăn, uống, chăm sóc, và ngay cả khi nó vào vườn bới tung vườn rau của ông chủ, thì ông chủ vẫn không có ý kiến gì. còn tự nhủ
-Mấy quả trứng mà nó đẻ ra lại chả giá trị gấp nhiều lần mấy cây rau mà nó phá ấy chứ.
Dường như biết được mình được cưng chiều, nên con gà này tính khí cũng rất ngỗ nghịch, hay đánh nhau với những con gà chung đàn khác, có hôm nó còn gây sự với cả những con gà trống, và rất nhiều lần nó vào bới móc phá vườn rau của ông chủ, nhưng ông vẫn nhẫn nhịn, vẫn hết mực chiều nó vì nó vẫn không quên đẻ trứng cho ông.
Một hôm, ông chủ dọn vườn, ông quét lá khô gom lại thành đống, rồi đốt đám lá ấy thành tro. Đống tro tàn đã nguội, nằm im trong góc vườn.
Con gà mái thấy đống tro, liền đi lại bới tung lên, làm cho bụi bay khắp vườn, bay cả vào nhà. Bụi bay cả vào mắt ông chủ. Bới tro xong rồi, con gà mái còn đứng trên đống tro, mà tập gáy như gà trống, ra vẻ rất oai vệ. Ông chủ mắt nhắm mắt mở đi ra, do không nhìn rõ cứ tưởng con gà trống nào bới đống tro, liền rút súng bắn một phát chết con gà.
Lúc mang gà về nhà để làm thịt ông mới nhận ra đó là con gà mà ông yêu quý nhất. Ông chủ tiếc mãi con gà quý, nhưng nó đã chết mất rồi.
Đọc Thêm…
Con gà cũng được ưu tiên hơn trong mọi khoản ăn, uống, chăm sóc, và ngay cả khi nó vào vườn bới tung vườn rau của ông chủ, thì ông chủ vẫn không có ý kiến gì. còn tự nhủ
-Mấy quả trứng mà nó đẻ ra lại chả giá trị gấp nhiều lần mấy cây rau mà nó phá ấy chứ.
Dường như biết được mình được cưng chiều, nên con gà này tính khí cũng rất ngỗ nghịch, hay đánh nhau với những con gà chung đàn khác, có hôm nó còn gây sự với cả những con gà trống, và rất nhiều lần nó vào bới móc phá vườn rau của ông chủ, nhưng ông vẫn nhẫn nhịn, vẫn hết mực chiều nó vì nó vẫn không quên đẻ trứng cho ông.
Một hôm, ông chủ dọn vườn, ông quét lá khô gom lại thành đống, rồi đốt đám lá ấy thành tro. Đống tro tàn đã nguội, nằm im trong góc vườn.
Con gà mái thấy đống tro, liền đi lại bới tung lên, làm cho bụi bay khắp vườn, bay cả vào nhà. Bụi bay cả vào mắt ông chủ. Bới tro xong rồi, con gà mái còn đứng trên đống tro, mà tập gáy như gà trống, ra vẻ rất oai vệ. Ông chủ mắt nhắm mắt mở đi ra, do không nhìn rõ cứ tưởng con gà trống nào bới đống tro, liền rút súng bắn một phát chết con gà.
Lúc mang gà về nhà để làm thịt ông mới nhận ra đó là con gà mà ông yêu quý nhất. Ông chủ tiếc mãi con gà quý, nhưng nó đã chết mất rồi.
VÌ SAO HAI VỢ CHỒNG CÃI NHAU?
02:36:00 |
Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì lạ không anh ?
Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền.
Tôi chở cô ấy tới cây xăng gần nhà.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Ngày mai sinh nhật bà xã tôi, tôi hỏi cô ấy muốn gì? Cô ấy nói muốn một cái gì láng cóng, đi từ 0 tới 200 trong vòng 3 giây. Tôi mua cho cô ấy cái cân nhỏ để trong phòng tắm.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Vợ tôi khỏa thân đứng trước tấm gương ngắm nghía 5 phút rồi bảo tôi:
Em thấy hình như em ốm đi và giảm cân một chút phải không anh?
Tôi nói: Chắc em cần phải đi bác sĩ mắt khám lại.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Vợ tôi khỏa thân đứng trước gương ngắm nghía 5 phút rồi bảo tôi:
_ Sau hai mươi năm lấy nhau, em thấy mình già hơn, mập hơn và xấu hơn trước nhiều phải không anh? Em buồn quá, ơ anh nói gì đi chứ.
Tôi nói: Tuy vậy mắt em vẫn còn tốt như hai mươi năm về trước, 20/20.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Kỷ niệm hai mươi năm cưới nhau, tôi hỏi vợ muốn đi đâu.
Vợ nói: Em muốn đi đến một chỗ mà từ lâu em đã không đặt chân đến
Tôi nói: Ủa Em muốn vào trong bếp hả?
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Vợ tôi hỏi: Anh ơi cái quần xanh này có làm mông em to hơn không anh?
Tôi nói: Ừa, nhưng mà không to bằng cái quần trắng hôm qua.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Giáng Sinh năm vừa rồi, tôi có tặng cho mẹ vợ một mảnh đất thiệt to trong một nghĩa trang thành phố rất đẹp để mai này bà ấy có… đi thì có chỗ đẹp.
Giáng Sinh năm nay, vợ tôi muốn biết tôi sẽ mua quà gì cho mẹ của cô ấy.
Tôi nói: Mua quà làm gì, quà năm rồi chưa xài tới mà mua quà mới chi cho tốn tiền.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Khi đi ngang qua tiệm Walmart, tôi mua 4 cái vỏ bánh xe hơi, Vợ tôi cằn nhằn:
_ Anh mua vỏ bánh xe làm gì, anh đâu có xe đâu.
Tôi nói: Chứ hồi nãy em mua 4 cái “su-chiêng” anh có cằn nhằn gì em đâu.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Tôi với vợ tôi vào phòng khám bệnh Nha Khoa
_ Bác sĩ nhổ răng tốn bao nhiêu tiền vậy?
_ $100.00
_ Ối! Đắt quá bớt được không?
_ Nếu không dùng thuốc tê $80.00.
_ $60.00 vẫn đắt.
_ Nếu nhổ bằng cái kìm bình thường để nhổ đinh thì $40.00.
_ Vẫn còn đắt.
_ OK! $20.00, nhưng học trò tôi sẽ nhổ chứ không phải tôi.
_ Được... Được. Em em mau mau ngồi xuống trước khi Bác sĩ đổi ý.
Lần này hai vợ chồng uýnh nhau chứ không cãi nhau.
______________________________ ____________________
Trước ngày “Tình Nhân” (Valentine) vợ tôi nói: Đêm hôm qua, em nằm mơ thấy anh tặng em cái nhẫn hột xoàn, thế nghĩa là gì hả anh?
Ngày lễ “Tình Nhân” tôi tặng nàng cuốn sách "Đoán điềm giải mộng"
Thế là hai vợ chống cãi nhau.
______________________________ ____________________
Tôi đăng báo bán "Một quyển Tự Điển Bách Khoa Việt Nam, dầy 3.000 trang còn mới giá rẻ $10.00, lý do: vừa lấy vợ tháng rồi nên không cần nữa, vợ mình cái gì cũng biết hết."
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________ ____________________
Tôi hỏi: Tối hôm qua em đi đâu, suốt đêm không về?
Vợ nói: Em ở bên nhà con Phượng bạn thân em, đánh tứ sắc suốt đêm.
Tôi nói: Em học tánh nói láo từ hồi nào vậy? Anh ở bên Phượng suốt đêm có thấy em đâu.
Lần này suýt chút nữa phải gọi xe cứu thương, vợ gì đâu mà dữ quá.
Đọc Thêm…
Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền.
Tôi chở cô ấy tới cây xăng gần nhà.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Ngày mai sinh nhật bà xã tôi, tôi hỏi cô ấy muốn gì? Cô ấy nói muốn một cái gì láng cóng, đi từ 0 tới 200 trong vòng 3 giây. Tôi mua cho cô ấy cái cân nhỏ để trong phòng tắm.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Vợ tôi khỏa thân đứng trước tấm gương ngắm nghía 5 phút rồi bảo tôi:
Em thấy hình như em ốm đi và giảm cân một chút phải không anh?
Tôi nói: Chắc em cần phải đi bác sĩ mắt khám lại.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Vợ tôi khỏa thân đứng trước gương ngắm nghía 5 phút rồi bảo tôi:
_ Sau hai mươi năm lấy nhau, em thấy mình già hơn, mập hơn và xấu hơn trước nhiều phải không anh? Em buồn quá, ơ anh nói gì đi chứ.
Tôi nói: Tuy vậy mắt em vẫn còn tốt như hai mươi năm về trước, 20/20.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Kỷ niệm hai mươi năm cưới nhau, tôi hỏi vợ muốn đi đâu.
Vợ nói: Em muốn đi đến một chỗ mà từ lâu em đã không đặt chân đến
Tôi nói: Ủa Em muốn vào trong bếp hả?
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Vợ tôi hỏi: Anh ơi cái quần xanh này có làm mông em to hơn không anh?
Tôi nói: Ừa, nhưng mà không to bằng cái quần trắng hôm qua.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Giáng Sinh năm vừa rồi, tôi có tặng cho mẹ vợ một mảnh đất thiệt to trong một nghĩa trang thành phố rất đẹp để mai này bà ấy có… đi thì có chỗ đẹp.
Giáng Sinh năm nay, vợ tôi muốn biết tôi sẽ mua quà gì cho mẹ của cô ấy.
Tôi nói: Mua quà làm gì, quà năm rồi chưa xài tới mà mua quà mới chi cho tốn tiền.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Khi đi ngang qua tiệm Walmart, tôi mua 4 cái vỏ bánh xe hơi, Vợ tôi cằn nhằn:
_ Anh mua vỏ bánh xe làm gì, anh đâu có xe đâu.
Tôi nói: Chứ hồi nãy em mua 4 cái “su-chiêng” anh có cằn nhằn gì em đâu.
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Tôi với vợ tôi vào phòng khám bệnh Nha Khoa
_ Bác sĩ nhổ răng tốn bao nhiêu tiền vậy?
_ $100.00
_ Ối! Đắt quá bớt được không?
_ Nếu không dùng thuốc tê $80.00.
_ $60.00 vẫn đắt.
_ Nếu nhổ bằng cái kìm bình thường để nhổ đinh thì $40.00.
_ Vẫn còn đắt.
_ OK! $20.00, nhưng học trò tôi sẽ nhổ chứ không phải tôi.
_ Được... Được. Em em mau mau ngồi xuống trước khi Bác sĩ đổi ý.
Lần này hai vợ chồng uýnh nhau chứ không cãi nhau.
______________________________
Trước ngày “Tình Nhân” (Valentine) vợ tôi nói: Đêm hôm qua, em nằm mơ thấy anh tặng em cái nhẫn hột xoàn, thế nghĩa là gì hả anh?
Ngày lễ “Tình Nhân” tôi tặng nàng cuốn sách "Đoán điềm giải mộng"
Thế là hai vợ chống cãi nhau.
______________________________
Tôi đăng báo bán "Một quyển Tự Điển Bách Khoa Việt Nam, dầy 3.000 trang còn mới giá rẻ $10.00, lý do: vừa lấy vợ tháng rồi nên không cần nữa, vợ mình cái gì cũng biết hết."
Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
______________________________
Tôi hỏi: Tối hôm qua em đi đâu, suốt đêm không về?
Vợ nói: Em ở bên nhà con Phượng bạn thân em, đánh tứ sắc suốt đêm.
Tôi nói: Em học tánh nói láo từ hồi nào vậy? Anh ở bên Phượng suốt đêm có thấy em đâu.
Lần này suýt chút nữa phải gọi xe cứu thương, vợ gì đâu mà dữ quá.
GIÃ GIÒ
17:58:00 |
Thơ: Vũ Giang Vũ Thuỷ
Cối bé chày to giã mệt nhoài
May mà sức khoẻ vẫn như trai
Ngồi đâm mỏi gối đau cơ bắp
Cúi giã còng lưng nhức bả vai
Thị đỏ mềm mềm kêu óc ách
Chày lim cứng nhắc nện inh tai
Muốn làm cối nữa nhưng khuya quá
Em cất đi dùm để sớm mai !
GIÃ GIÒ
NgôThái
Bài họa: Y đề nguyên vận thơ Vũ Giang.
Chầy lim, cối đá giã đến... nhoài
Tuổi tác đang còn ở sức trai
Cậy sức giã lâu... tê cột sống
Khoe tài thúc mãi... mỏi bờ vai
Phì phò, kiệt sức... mờ con mắt
Hổn hển, rã rời... thở lỗ tai
Bà xã cố nèo thêm tý nữa
Thôi đành xin khất... để ngày mai
Em cất đi dùm để sớm mai !
GIÃ GIÒ
NgôThái
Bài họa: Y đề nguyên vận thơ Vũ Giang.
Chầy lim, cối đá giã đến... nhoài
Tuổi tác đang còn ở sức trai
Cậy sức giã lâu... tê cột sống
Khoe tài thúc mãi... mỏi bờ vai
Phì phò, kiệt sức... mờ con mắt
Hổn hển, rã rời... thở lỗ tai
Bà xã cố nèo thêm tý nữa
Thôi đành xin khất... để ngày mai
Bài họa: Y đề nguyên vận thơ Vũ Giang.
Chầy lim, cối đá giã đến... nhoài
Tuổi tác đang còn ở sức trai
Cậy sức giã lâu... tê cột sống
Khoe tài thúc mãi... mỏi bờ vai
Phì phò, kiệt sức... mờ con mắt
Hổn hển, rã rời... thở lỗ tai
Bà xã cố nèo thêm tý nữa
Thôi đành xin khất... để ngày mai
Tìm trẻ lạc
02:15:00 |Tìm trẻ lạc
Một cán bộ cấp trên về kiểm tra công tác thiếu nhi ở địa phương nọ.
Ông hỏi cán bộ phụ trách:
- Nghe nói ở xã ta tháng trước có một bé đi lạc. Đã tìm thấy chưa?
Cán bộ phụ trách báo cáo:
- Dạ, lu bù quá vì đang ở giai đoạn cuối của Tháng hành động vì trẻ em nên thú thực là chưa có thời gian để đi tìm cháu bé ạ.
- !?
- Nghe nói ở xã ta tháng trước có một bé đi lạc. Đã tìm thấy chưa?
Cán bộ phụ trách báo cáo:
- Dạ, lu bù quá vì đang ở giai đoạn cuối của Tháng hành động vì trẻ em nên thú thực là chưa có thời gian để đi tìm cháu bé ạ.
- !?
Động phòng với chàng tâm thần
02:12:00 |Anh chàng bị bệnh tâm thần, đã được điều trị khoảng một năm.
Một hôm, bác sĩ đến kiểm tra xem anh ta khỏi bệnh chưa để cho về nhà.
Bác sĩ hỏi:
- Này, nếu được về nhà thì anh sẽ làm gì?
- Cưới vợ ạ.
- Thế nếu cưới vợ thì trong đêm tân hôn anh sẽ làm gì?
- Dạ, em sẽ đưa cô ấy vào phòng, bế lên giường.
- Sau đó thì...?
- Em sẽ cởi bỏ quần áo của cô ấy ra và...
- Anh cứ nói tiếp đi, đừng ngại.
- Dạ, em sẽ mang đi giặt ạ.
Lời khuyên tốt
02:08:00 |
Cảnh sát điều tra xét hỏi một ông chồng.
- Tại sao ông lại giết vợ?
- Bởi vì lúc nào bà ấy cũng lên giọng khuyên bảo tôi.
- Hy vọng đó đều là những lời khuyên tốt.
- Đúng vậy. Lần cuối cùng bà ấy đã khuyên tôi: "Nếu thực sự muốn yên tĩnh, ông hãy giết tôi đi".
Đọc Thêm…
- Tại sao ông lại giết vợ?
- Bởi vì lúc nào bà ấy cũng lên giọng khuyên bảo tôi.
- Hy vọng đó đều là những lời khuyên tốt.
- Đúng vậy. Lần cuối cùng bà ấy đã khuyên tôi: "Nếu thực sự muốn yên tĩnh, ông hãy giết tôi đi".











.jpg)








