Giai thoại lịch sử

  • Sir Winston Churchill (1874 – 1965): Là một trong những chính trị gia lỗi lạc nhất thế kỷ 20, người sau này trở thành Thủ tướng đưa nước Anh vượt qua Thế chiến thứ hai. Churchill đại diện cho tầng lớp quý tộc Anh truyền thống, mang tư tưởng bảo thủ sâu sắc. Ông nổi tiếng là người phóng khoáng, nghiện rượu mạnh, thích hút xì gà thượng hạng và có thói quen làm việc muộn ban đêm.
  • Phu nhân Nancy Astor (1879 – 1964): Là một người phụ nữ gốc Mỹ vô cùng đặc biệt. Bà đi vào lịch sử khi trở thành người phụ nữ đầu tiên giành được ghế và thực sự ngồi làm việc tại Nghị viện Anh (Hạ viện) vào năm 1919. Lady Astor là người tiên phong đấu tranh cho quyền lợi phụ nữ, có lối sống cực kỳ kỷ luật. Bà là người bài trừ rượu bia triệt để và luôn căm ghét thói say xỉn.
  • Sự xung đột giữa ChurchillAstor không đơn thuần là ghét bỏ cá nhân, mà là sự va chạm giữa hai hệ tư tưởng và lối sống hoàn toàn trái ngược:
    1. Quan điểm về phụ nữ làm chính trị: Churchill ban đầu rất bảo thủ và phản đối việc phụ nữ tham gia vào Nghị viện. Ông từng ví việc một người phụ nữ bước vào Nghị viện Anh giống như việc một cô gái tự tiện xông vào phòng tắm khi ông đang khỏa thân. Lady Astor biết điều này và coi Churchill là biểu tượng của sự gia trưởng phong kiến cần phải lật đổ.
    2. Lối sống cá nhân: Là một người bài trừ bia rượu, Astor không thể chịu nổi việc Churchill luôn xuất hiện với mùi rượu và khói thuốc bao vây. Bà coi lối sống của ông là biểu hiện của sự suy đồi.
    3. Cá tính quá mạnh: Cả hai đều sở hữu trí tuệ sắc sảo, khả năng ngôn từ thiên tài và một cái "tôi" không bao giờ chịu cúi đầu trước bất kỳ ai. Sự xuất hiện của họ ở cùng một nơi luôn giống như lửa gặp thuốc súng.


    Vào đầu những năm 1920, tại dinh thự nguy nga Blenheim Palace của gia tộc Churchill, một buổi tiệc cuối tuần được tổ chức với sự tham gia của giới tinh hoa chính trị nước Anh. Định mệnh sắp đặt khi cả Winston Churchill và Phu nhân Nancy Astor đều có mặt trong danh sách khách mời.
    Suốt nhiều giờ liền, bầu không khí của buổi tiệc luôn bị khuấy động bởi những cuộc tranh luận không hồi kết. Giữa những tiếng cười nói xã giao của các quan khách, ở một góc phòng khách, ChurchillAstor đang đối đầu trực diện. Churchill, với phong thái ngạo nghễ thường thấy, vừa hút xì gà vừa liên tục dùng những lập luận đanh thép để bác bỏ ý kiến của phu nhân Astor. Trong khi đó, Astor ngày càng mất kiên nhẫn trước thái độ mà bà cho là kiêu ngạo và không coi trọng phụ nữ của vị chính khách.
    Sự căng thẳng đẩy lên đỉnh điểm vào giờ trà chiều. Khi nhìn thấy Churchill ung dung gọi một tách đồ uống và chuẩn bị thưởng thức, sự bực dọc đè nén suốt cả ngày của phu nhân Astor bỗng chốc bùng nổ. Bà nhìn thẳng vào mắt Churchill, phá vỡ mọi quy tắc ngoại giao lịch thiệp bằng một câu nói đầy cay nghiệt:
    "Winston, nếu ông là chồng tôi, tôi sẽ bỏ thuốc độc vào tách cà phê của ông!"
    Không gian xung quanh đột ngột rơi vào im lặng. Các quý ông và quý bà có mặt tại đó đều sững sờ, nín thở đổ dồn mắt về phía Churchill. Lời thách thức của Astor không chỉ là một cái bẫy ngôn từ mà còn là một đòn tấn công trực diện vào danh dự của ông trước đám đông.
    Thế nhưng, Winston Churchill không phải là người dễ bị khuất phục. Ông không hề tỏ ra tức giận hay bối rối. Ngược lại, ông chậm rãi đặt nhẹ tách đồ uống xuống đĩa, nở một nụ cười điềm tĩnh nhưng đầy vẻ châm biếm. Nhìn thẳng vào người phụ nữ đang hừng hực lửa giận trước mặt, Churchill đáp trả bằng một giọng điệu vô cùng thản nhiên:
    "Nancy, nếu bà là vợ tôi, tôi sẽ uống cạn tách cà phê đó không một chút do dự!"
    Câu trả lời sắc lẹm vang lên khiến cả khán phòng như vỡ òa. Bằng cách chấp nhận giả định "làm chồng" của Astor, Churchill đã khéo léo lật ngược thế cờ. Thông điệp của ông vô cùng tàn nhẫn nhưng lại được bọc trong một lớp vỏ hài hước đen tối: Thà chọn cái chết còn hơn phải chịu đựng cuộc sống hôn nhân với một người phụ nữ như bà.
    Phu nhân Astor cứng họng không thể nói thêm được lời nào, còn các quan khách thì cố gắng giấu đi những tiếng cười khúc khích. Màn khẩu chiến kinh điển kết thúc với chiến thắng tuyệt đối thuộc về Churchill, để lại cho hậu thế một trong những giai thoại về nghệ thuật ứng biến bằng ngôn từ xuất sắc nhất mọi thời đại.

    Bình luận