Home » Archives for tháng 10 2025
Tự do
09:49:00 |
Anh tên An. Chú chó anh nuôi tên Mun. Mun là một con chó nhỏ, lông vàng, mắt đen láy, được An mang về từ một tiệm bán thú cưng sang trọng. An yêu Mun vô cùng.
Mỗi sáng, An đong đầy bát thức ăn nhập khẩu chất lượng cao cho Mun. Anh tự tay chải bộ lông mượt mà của nó, mua cho nó những chiếc áo ấm đẹp đẽ nhất. Mun có một chiếc giường êm ái, đầy đủ đồ chơi đắt tiền trong căn phòng riêng được lắp điều hòa mát mẻ. Cuộc sống của Mun là niềm mơ ước của nhiều con chó khác, thậm chí là của nhiều người.
An luôn lo lắng Mun sẽ buồn. Anh sợ nó thiếu thốn, sợ nó cô đơn. Anh dành hết tâm trí để biến Mun thành chú chó hạnh phúc nhất thế giới. Anh thường nói với Mun bằng giọng dịu dàng: "Mày là báu vật của tao, Mun. Mày phải luôn ở đây, an toàn, sạch sẽ, vui vẻ."
Nhưng An không bao giờ mở cửa. Căn hộ của anh là tầng 20, ban công lưới thép kiên cố. Mỗi lần An dắt Mun đi dạo, nó luôn bị giữ chặt bằng một chiếc dây xích da sang trọng. Mun chạy được vài bước, An lại kéo lại, sợ nó dính bẩn, sợ nó chạy lạc, sợ nó bị xe cán. Mun nhìn những con chó hoang chạy lăng xăng trên vỉa hè với ánh mắt khao khát.
Sự lo lắng của An dần trở thành một sự kiểm soát ngột ngạt. Anh muốn Mun là của riêng anh, hoàn hảo và không tì vết.
Một buổi chiều, An đang mải mê quay video Mun đang ăn để đăng lên mạng xã hội, anh lại gần định chỉnh lại tư thế của nó. Mun, lần đầu tiên, gầm gừ một tiếng khẽ. An phớt lờ, vẫn đưa tay ra.
Chỉ trong một tích tắc, Mun chồm lên. Hàm răng sắc nhọn của nó cắm phập vào cánh tay An. Máu tuôn ra. An choáng váng vì đau đớn và bàng hoàng vì sự phản bội.
"Mày... mày cắn tao sao?" An lắp bắp.
Mun không gầm gừ nữa. Nó nhìn thẳng vào mắt An, ánh mắt không còn sự đáng yêu thường ngày, mà là một sự lạnh lùng, dứt khoát. Rồi nó quay đầu, lao về phía cửa chính.
An chưa kịp hoàn hồn, Mun đã dùng hết sức lực và sự lanh lẹ của mình, luồn qua chân An, chạy vọt ra ngoài. Cánh cửa bị An quên khóa chỉ hé mở.
An gọi với theo trong vô vọng, cánh tay rỉ máu: "Mun! Quay lại! Mày sẽ không sống nổi ngoài đó đâu!"
Mấy tuần sau, vết thương trên tay An đã lành, nhưng vết thương lòng thì không. Anh tìm Mun khắp nơi nhưng vô vọng.
Một chiều mưa lất phất, An đang lái xe về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Anh dừng đèn đỏ ở một góc phố cũ kỹ, đèn đường lờ mờ.
Anh nhìn ra vệ đường và sững sờ.
Dưới mái hiên bẩn thỉu của một cửa hàng tạp hóa đã đóng cửa, Mun đang ở đó.
Nhưng nó không còn là Mun sạch sẽ, thơm tho ngày nào. Bộ lông vàng của nó xơ xác, lấm lem bùn đất. Trên tai nó có một vết rách cũ. Nó đang gặm... một cục phân của người. Thức ăn của nó là thứ bẩn thỉu nhất mà An từng thấy.
Lòng An quặn lại vì xót xa và ghê tởm. Anh bấm còi xe.
Mun ngước nhìn. Ánh mắt nó chạm vào An. Không có sự hối lỗi, không có sự sợ hãi. Chỉ là một cái nhìn bình thản.
Ngay lúc đó, một con chó hoang to lớn, lông đen xù xì, bước ra từ bóng tối. Nó khịt mũi, liếm láp cổ Mun. Mun quay sang con chó đen, lắc lư cái đuôi xơ xác đầy vẻ quyến luyến. Chúng bắt đầu giao phối ngay bên lề đường, dưới ánh đèn mờ ảo, không chút che giấu, giữa tiếng xe cộ ồn ào.
An nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào lên một cơn giận dữ, thất vọng và thương hại. "Đồ chó ngu ngốc! Mày bỏ tất cả để làm cái trò này sao? Mày vui vẻ với những thứ bẩn thỉu đó sao?"
Đèn xanh bật lên. An đạp ga.
Khi chiếc xe lăn bánh, An liếc nhìn qua gương chiếu hậu lần cuối.
Mun vẫn đang ở đó, với bạn tình của nó, trên vỉa hè lầy lội.
Nhưng điều khiến An sững sờ là... Mun đang cười.
Không phải nụ cười giả tạo khi nó được chụp ảnh, mà là một nụ cười của sự hoan hỉ, của sự thỏa mãn. Khuôn mặt lấm lem của nó rạng rỡ. Đôi mắt đen láy, ngày nào còn nhìn An đầy khao khát qua song sắt ban công, giờ đây chứa đầy sự tự do phóng khoáng, vô biên.
Mun đã chọn. Nó chọn một chiếc giường lạnh lẽo, những bữa ăn kinh tởm, sự nguy hiểm rình rập, và cả sự giao phối bản năng vô liêm sỉ, thay vì chiếc đệm êm ái và những bữa ăn cao cấp của An.
Vì tất cả những điều đó đi kèm với một thứ duy nhất mà An đã không bao giờ cho nó:
Tự do.
Mun đã tự mua cho mình tự do bằng chính sự phản bội, và nó đang sống trong sự lựa chọn của mình, hạnh phúc hơn bao giờ hết.




