Thời gian luôn trôi đi một cách lạnh lùng. Có những việc ngày mai ta có thể làm, nhưng cũng có những điều nếu bỏ lỡ hôm nay, ngày mai sẽ không bao giờ làm lại được nữa...
Một đêm nọ, tôi giật mình thức giấc giữa chừng. Cổ họng khát khô, tôi lồm cồm ngồi dậy, bước đến mở tủ lạnh nốc một hơi nước dài. Cái lạnh buốt thấu vào da thịt giúp tôi tỉnh người hẳn. Nhìn lên đồng hồ, lúc này đã hơn 4 giờ sáng.
Không ngủ lại được, tôi tiến về phía bàn làm việc và bật máy tính lên. Tôi mở phần mềm Nhật Ký để ghi lại những việc đã làm cùng vài suy nghĩ vẩn vơ về một ngày vừa qua. Thế nhưng, ngay khi ứng dụng vừa khởi động, một dòng thông báo màu đỏ chói lọi chợt nhấp nháy liên tục trên màn hình: "Tuần sau là tròn ngày đầu tiên quen M."
Tôi tò mò click chuột, lật giở lại những trang ký ức của ngày đầu tiên ấy rồi bất giác mỉm cười tự trách mình lúc đó sao mà trẻ con đến thế. Để chuẩn bị cho ngày kỷ niệm sắp tới, tôi quyết định sẽ "lục tung" cả cõi Internet để tìm bằng được một tấm thiệp điện tử thật độc đáo và ý nghĩa gửi tặng nàng.
Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng mãn nguyện chọn được một tấm thiệp ưng ý. Tôi kéo ngăn tủ bàn ra, định bụng lấy chiếc đĩa CD có chứa ảnh cá nhân để cắt ghép vào thiệp. Nhưng vừa mở hộc tủ, tay tôi khựng lại khi nhìn thấy một gói quà xinh xắn nằm ngay ngắn bên trong. Biết chắc là quà của M. bí mật để lại, tim tôi đập rộn ràng vì hồi hộp. Tôi cẩn thận mở lớp giấy gói. Đập vào mắt tôi đầu tiên là một tấm thiệp lớn, đặt ngay bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và... một chiếc nút áo.
Hơi ngạc nhiên và khó hiểu trước sự xuất hiện của chiếc nút áo, tôi vội vàng mở thiệp ra đọc:
"Anh thân mến!Thế là tụi mình đã quen nhau được 3 năm rồi anh nhỉ. Trong suốt 3 năm qua, em thực sự rất hạnh phúc vì có anh đồng hành. Em đã học được từ anh rất nhiều điều. Trong mắt em, anh là một người đàn ông giỏi giang, tháo vát, lại sống rất tốt bụng với mọi người. Anh sống chan hòa, chẳng bao giờ câu nệ giàu nghèo hay chức vị. Anh hết lòng vì anh em, bạn bè nên đi đâu cũng được mọi người yêu mến, kính nể.Tối nay, cũng như bao ngày khác, em ghé qua nhà tìm anh. Đã 9 giờ tối nhưng anh vẫn chưa về. Bước vào nhà, em bắt gặp hình ảnh bác gái đang cặm cụi, tỉ mẩn khâu lại chiếc áo bị bỏng tàn thuốc lá của anh. Nhìn bóng dáng hao gầy của mẹ, chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em từng chứng kiến tại ngôi nhà này.Em xin phép được tặng anh chiếc đồng hồ này kèm theo lời nhắn: 'Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được'.Và em cũng gửi tặng anh chiếc nút áo này, với tất cả sự chân tình: 'Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều vĩ mô, nhưng lại chẳng hề biết một điều cực kỳ đơn giản là chiếc áo mình đang mặc trên người có bao nhiêu cái nút!'.Anh đã và đang sống hết mình vì mọi người xung quanh, nhưng trong cái 'mọi người' ấy của anh, dường như lại đang thiếu đi một người quan trọng nhất. Anh hãy mở tờ giấy bên dưới ra xem nhé. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt!"
Tôi bần thần cầm chiếc đồng hồ và cái nút áo lên. Quả thực, bên dưới đáy hộp có một tờ giấy được xếp làm tư rất ngay ngắn. Tôi run run mở ra, và rồi, cả người tôi như chết lặng, ngẩn ngơ trước những dòng chữ nhói lòng của M.:
- Em thấy anh rủ bạn bè về nhà tụ tập vui vẻ, "xả láng" hết hòm này đến thùng khác bia Heineken. Anh em chiến hữu bàn tán đủ chuyện trên đời, từ chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp cho đến chuyện quan trường... Đủ thứ chuyện trên trời dưới bể, nhậu hoài, nói hoài không hết.
- Em thấy mẹ cặm cụi một mình dọn dẹp đống thức ăn thừa, lom khom nhặt nhạnh từng chiếc vỏ lon gom lại một góc. Để rồi sáng mai, mẹ lại xách ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước giá đỗ, chuẩn bị sẵn cho thằng con trai tỉnh rượu mỗi khi say sưa.
- Em thấy anh sáng ra sạp báo gom gần như đủ các mặt báo, mang về đọc ngấu nghiến không sót một mục nào. Anh trăn trở, ngẫm nghĩ về chuyện nhân tình thế thái, chuyện quan liêu cửa quyền, rồi chuyện nước Mỹ, nước Iraq, chuyện SEA Games...
- Em thấy mẹ cẩn thận sắp xếp lại từng tờ báo cũ anh đã đọc xong, lựa riêng những trang quảng cáo dày dặn ra một bên, rồi ngập ngừng hỏi nhỏ: "Cái này cân ký bán phế liệu được không con?"
- Em thấy anh chơi hết mình, sống "chết" vì bạn bè. Chẳng bao giờ anh từ chối hay bỏ về giữa chừng, dù cuộc vui có kéo dài sang tăng 3, tăng 4...
- Em thấy mẹ cứ trằn trọc, hết ra lại vào đầy lo lắng. Đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng mà căn phòng của con trai vẫn trống huếch trống hoác, lạnh tanh.
- Em thấy anh sau một ngày làm việc mệt mỏi, vừa về đến nhà là bật máy lạnh, bật quạt vù vù, ngả lưng nằm thẳng cẳng ngủ một mạch, chẳng chút muộn phiền.
- Em thấy mẹ lẳng lặng ra hiên nhà nằm đón chút gió trời trong những ngày oi bức, miệng lẩm bẩm lo xa không biết tiền điện tháng này có bị vượt định mức hay không.
- Em thấy anh đam mê công nghệ, suốt ngày băn khoăn, tính toán chuyện nâng cấp con CPU máy tính lên 2Gb hay 3Gb cho bằng bạn bằng bè.
- Em thấy mẹ rất thích xem cải lương, nhưng cứ sụt sùi chặm nước mắt, rồi lại cười vui thoải mái trước cái màn hình tivi cũ kỹ, giật lên giật xuống – cái tivi cổ lỗ sĩ có từ cái thời anh còn cởi trần tắm mưa.
- Em thấy anh – một chuyên viên tin học ngành phần mềm, viết ra những chương trình quản lý doanh nghiệp tầm cỡ, tính toán công nợ, lãi lỗ chính xác đến từng con số, chỉ cần bấm một nút là có ngay kết quả. Thế nhưng, anh lại chẳng thể nào tính nổi tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho mình.
- Em thấy mẹ chẳng biết gì về máy tính, công nghệ, nhưng ngày ngày vẫn âm thầm "lập trình" sẵn thực đơn hôm nay có cá, có cơm, có rau. Mẹ biết rõ chị Hai ủi áo chưa ngay ngắn, và biết rõ anh có đôi giày cả tuần rồi chưa chịu mang đi đánh xi!
- Em thấy anh mải mê làm những việc lớn lao, vĩ đại ở ngoài xã hội mà vô tình quên đi những điều bình dị, nhỏ bé ngay xung quanh mình.
- Em thấy mẹ cả đời chỉ quanh quẩn với những việc vụn vặt, không tên, nhưng lại đang dạy cho đứa con trưởng thành của mình những bài học làm người lớn lao nhất...
Tôi buông tờ giấy xuống, hai mắt nhòe đi từ lúc nào. Hóa ra bấy lâu nay tôi là một kẻ ích kỷ và vô tâm đến vậy. Câu nói của M. cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi như một lời cảnh tỉnh muộn màng: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều, nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!"
Bình luận